Bên trong tòa điện vũ nằm sâu trong Lôi Quang các, Phàn Uyên đang ngồi trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ tử đàn, bên tay đặt một chén trà đã lạnh ngắt từ lâu.
Đêm nay lão không đả tọa tu luyện, cũng chẳng lật xem điển tịch, chỉ ngồi đó đăm đăm nhìn ra mảnh bầu trời bị bóng đêm nuốt trọn ngoài khung cửa sổ. Chân mày lão hơi nhíu lại, nếp nhăn dọc giữa trán hằn sâu hơn thường ngày mấy phần.
Lão cũng không biết vì sao tâm thần mình lại bất an đến vậy.
Nỗi bất an này ập đến không chút lý do, tựa như mạch nước ngầm cuộn trào dưới mặt hồ ngày đông, không nhìn thấy, chẳng chạm được, nhưng lại hiện hữu vô cùng chân thực.
Lão nâng chén trà lạnh lên nhấp một ngụm, nước trà đã chẳng còn chút hương vị nào. Lão chỉ theo bản năng muốn mượn động tác này để xua đi nỗi bồn chồn vô cớ trong lòng.