Đáy mắt Lăng Vô Uyên xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo.
Hắn không nói thêm nửa lời, chỉ giơ tay phải lên, xòe năm ngón tay, nhẹ nhàng ấn xuống.
Một chưởng vung ra, chưởng phong lướt qua đến đâu, lớp tuyết đọng trên mặt đất liền bị ép thành một khe rãnh sâu tới vài thước một cách vô thanh vô tức.
Đất đá và sỏi vụn cuộn trào sang hai bên, hệt như vừa bị một lưỡi cày vô hình xới tung lên.
Tốc độ của chưởng này không nhanh, thậm chí có thể nói là chậm chạp, nhưng cảm giác áp bức nặng nề tựa thái sơn kia lại khiến đồng tử Thẩm Mặc Ngôn đột ngột co rút.