“Dừng xe.”
Giọng Phương Hàn cất lên trong xe ngựa.
Phương Ánh Tuyết đang tựa bên cửa sổ ngắm nhìn cảnh sắc thôn dã quen thuộc bên ngoài, nghe vậy hơi ngẩn người.
Nàng quay đầu lại, vừa định lên tiếng hỏi thì bắt gặp đôi mắt trầm tĩnh như đầm sâu của Phương Hàn.
Ánh mắt ấy không có chút gợn sóng cảm xúc nào, nhưng lại khiến mọi lời nàng muốn nói đều nghẹn ứ nơi cổ họng.