"Không cần phải lo lắng."
Phương Hàn đặt chén trà xuống, nhìn khuôn mặt vẫn còn căng thẳng của Thu Lan. Ngữ khí của hắn bình tĩnh nhưng lại mang theo sự kiên định khiến người ta an lòng.
"Chút thực lực ấy của U Minh các vẫn chưa đủ sức đe dọa Thanh Huyền môn đâu."
Thu Lan hơi ngẩn người, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt tĩnh lặng như nước của sư huynh.
Trong ánh mắt ấy không hề có lấy một tia hoảng loạn hay nặng nề, chỉ có sự thong dong tự tại, tựa như dù trời có sập xuống cũng chẳng thể đè cong được sống lưng của hắn.