Vài canh giờ sau, màn sương trắng phía sau lưng dần nhạt đi, tán cây trên đỉnh đầu cũng thưa thớt dần, ánh nắng lại trở nên rực rỡ.
Phương Hàn bước ra khỏi Mê Vụ sâm lâm.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đã ngả về tây, lúc này chắc hẳn là lúc xế chiều, sắp sửa hoàng hôn.
Hắn không quay lại khu vực tụ tập tạm thời kia, mà đi vòng qua, thẳng bước rời đi.
Hơn một canh giờ sau, phía trước xuất hiện hình dáng của một tòa cự thành với tường thành trải dài hơn mười dặm, đây chính là tòa thành trì lớn nhất quanh vùng —— Bạch Lộc thành.