Làn da nàng vẫn trắng ngần mịn màng, chẳng hề vương chút dấu vết phong sương.
Thế nhưng đôi mắt kia lại tĩnh lặng như nước, chẳng còn vẻ hoang mang luống cuống như hai năm trước nữa.
Trong ánh mắt thiếu nữ đong đầy sự điềm tĩnh và trầm ổn.
Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Thanh Sơn xuất hiện, nét mặt nàng thoáng lộ vẻ vui mừng, mỉm cười hành lễ: "Tiền bối..."
Thiếu nữ tươi cười rạng rỡ dưới ánh trăng, dường như lại trở về làm cô bé ngây thơ, rạng rỡ của hai năm trước.