Bên trong hang động ngầm lập lòe huỳnh quang, ánh sáng mờ ảo u ám.
Tiếng nữ tử nức nở bi thương run rẩy cất lên, nhẹ nhàng uyển chuyển tựa như tiếng hát êm tai, nhưng lại mang theo vẻ thê lương hoảng hốt đến khó tả.
Thiếu niên đang ngồi xổm trước mặt vội vàng nắm lấy cánh tay vị vong quốc công chúa, sốt sắng gọi:
"Cơ tiểu thư? Cơ tiểu thư, nàng không sao chứ?"
"Nàng thấy khó chịu ở đâu à? Có phải kiếm khí của Kiếm Tôn để lại ám thương gì không?"