Độc Cô Niệm đứng ở đầu cầu liếc hắn một cái, nói: "Ngươi không biết sao? Kẻ mà các ngươi nhận tiền hộ tống chính là dư nghiệt của Cơ thị hoàng tộc! Truyền quốc ngọc tỷ mất tích suốt hai trăm năm nay đang nằm trong tay ả đấy!"
Độc Cô Niệm hừ nhẹ: "Nhưng cũng phải, nếu các ngươi biết chuyện truyền quốc ngọc tỷ, liệu có dễ dàng bị ả nữ nhân này thu mua như vậy không?"
Độc Cô Niệm dán mắt vào Cơ Sở Vận trên cầu, giọng điệu chuyển lạnh: "Kẻ họ Cơ kia, giao truyền quốc ngọc tỷ ra đây! Cơ thị nhất tộc các ngươi thiên mệnh đã tận, căn bản không nên tham lam truyền quốc ngọc tỷ nữa."
"Chính vì Cơ thị hoàng tộc các ngươi vì chút tư lợi mà giấu nhẹm truyền quốc ngọc tỷ suốt hai trăm năm, mới khiến thiên hạ binh đao loạn lạc không dứt, đến nay vẫn chưa thể thái bình."
"Hai trăm năm loạn thế tăm tối này đều do Cơ thị nhất tộc các ngươi mà ra, các ngươi tội ác tày trời!"