“Phụ thân lúc nào cũng hung dữ, nhưng ông ấy lại đi khắp nơi khoe khoang ta lợi hại thế nào, thật là...”
“Haizz... Giá mà không có Trần Thanh Sơn thì tốt biết mấy.”
Trong thế giới ký ức, Thẩm Lăng Sương lải nhải tâm sự với Trần Thanh Sơn về tâm cảnh và những phiền muộn của nàng.
Từ một bé gái nhỏ tuổi, cho đến khi dần trở thành một thiếu nữ vóc dáng yểu điệu.
Trong ký ức của “những năm qua”, Thẩm Lăng Sương hoàn toàn coi Trần Thanh Sơn như một thùng chứa rác cảm xúc, có tâm sự gì cũng đều nói với hắn.