"Trả lại cho các ngươi ư? Cũng được, nhưng ít nhất cũng phải xin lỗi chứ?"
Giang Lưu khẽ mỉm cười, chừa cho hai người một đường lui.
Thế nhưng có lẽ do tính khí thiếu niên, dù sinh ra ở chốn Paris lãng mạn, hai người vẫn vô cùng hiếu thắng, không chịu cúi đầu xin lỗi Giang Lưu và Kim Ca.
"Không xin lỗi, vậy hai con này thuộc về ta. Cho các ngươi một ngày để suy nghĩ, ngày mai ta sẽ rời khỏi Paris, chẳng rảnh rỗi mà thưởng thức cái sự 'lãng mạn' của nơi này đâu."
Dứt lời, Giang Lưu còn giơ tay xoa xoa đôi tai của Hắc Miêu, vuốt ve lớp giáp xác của Phiêu Trùng, khiến hai con tinh linh này không còn bất an như trước nữa. Thậm chí, chúng còn chủ động bò lên hai bên vai hắn, cọ cọ vào gò má hắn.