Khí kình uốn lượn tựa long xà bùng nổ giữa không trung, một đạo kim quang sừng sững đứng trên trời cao.
Thực thể kia.
Thân hình vốn đã vặn vẹo, nhưng chỉ cần khẽ vươn mình, 'khí' tức dập dờn tuôn ra, ngay lập tức đã khôi phục lại như thuở ban đầu.
Là một thực thể dung hợp vô số thể xác và ý thức nhân loại, càng chiến đấu, nó càng kiểm soát thuần thục hơn trí tuệ, kinh nghiệm cùng sức mạnh của chính mình.
Giang Lưu mượn nhờ Tam Thanh khí thi triển thuật ngự không, lăng không đứng giữa trời, nhìn thẳng vào thực thể kia, cười nhạt nói: "Cực hạn của ngươi chỉ đến thế thôi sao?"