"Đây là... cái nơi quỷ quái gì vậy?"
Trương Chi Duy bước vào "địa ngục" chậm hơn một nhịp. Hắn đưa mắt nhìn ngọn núi đao cao sừng sững đang xoay tròn phía xa, cùng con sông dung nham đầy rẫy quỷ quái bên dưới, ánh mắt khẽ rung động: "Đao Sơn địa ngục và Huyết Trì địa ngục sao?"
"Đạo sĩ như ngươi mà cũng tin vào địa ngục của Phật gia sao? Chẳng phải nên tin vào Phong Đô đại đế và Phong Đô nhị thập tứ ngục à?" Giang Lưu lên tiếng trêu chọc. Không đợi Trương Chi Duy trả lời, hắn đã nói tiếp: "Có điều, mười tám tầng địa ngục của Phật gia và Phong Đô nhị thập tứ ngục của Đạo giáo các ngươi có không ít tên gọi giống nhau đấy, nói ta nghe thử xem, ai học hỏi ai?"
Nghe vậy, Trương Chi Duy trắng mắt lườm một cái, chỉ đáp: "Ngươi cũng am hiểu về thần linh do hai nhà Đạo - Phật tạo ra gớm nhỉ, nhưng ai chép của ai, ai mà biết được?
Hơn nữa.