Truyền tin cho Tề Đằng Nhất, Triệu Anh Không và A Nặc xong, Trịnh Xá nắm lấy "Như Ý Kim Cô Bổng", dùng sức nhổ mạnh rồi nhấc bổng lên.
"Quái thật!"
Cảm nhận được trọng lượng của tân thiết côn, Trịnh Xá sửng sốt, kinh ngạc thốt lên: "Vậy mà nặng tới hơn mười cân! Chẳng khác gì một quả dưa hấu lớn, cộng thêm diện tích chịu lực khi cầm trên tay... Giang Lưu lúc không vận khí cũng có thể múa may tự nhiên như vậy sao?"
Mặc dù vừa nhận cường hóa từ Chủ Thần, hắn đã có thể tay không bẻ gãy, thậm chí vặn xoắn thanh thép, nhưng đó chỉ là sức mạnh bộc phát. Một khi cạn kiệt nội lực và năng lượng Huyết Tộc, hắn chỉ có thể làm được điều đó nếu mở khóa gien.
Dĩ nhiên, sau khi mở khóa gien, chỉ cần sống sót, cơ thể sẽ sinh ra bản năng thích nghi với luồng sức mạnh này mà dần trở nên cường hãn. Lúc này, chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp thuần túy, hắn cũng dư sức vặn gãy thép nguội.