"Đây chính là đòn cuối cùng của ta!"
Khoảnh khắc hòa làm một với lôi mảng, Trương Chi Duy lấy thân hợp nhất cùng lôi pháp và kim quang, khuấy động nước hồ trong phạm vi mấy trăm mét xung quanh. Hắn cuộn trào vút lên tận trời cao, tựa như Long thần giáng thế, ầm ầm lao thẳng về phía Giang Lưu.
Thế nhưng, khi chỉ còn cách Giang Lưu chừng mười mét, con lôi mảng bỗng nhiên biến mất, rồi lại thình lình xuất hiện ở phía sau hắn.
"Hửm?"
Trương Chi Duy nhận ra không gian vừa nhiễu loạn trong chớp mắt, ngay sau đó liền phát giác bản thân đã nằm ở sau lưng Giang Lưu. Hắn không kịp nghĩ nhiều, tiếp tục lao tới tung đòn oanh kích.