Hóa ra Chu Tây Vũ thực sự là đệ tử Thái Cực môn, cùng bối phận với Bành Càn Ngô, đồng thời cũng là đệ tử đắc ý nhất của môn chủ Thái Cực môn đời trước.
Bởi vậy, vị môn chủ Thái Cực môn kia mới đem 《Viên Kích thuật》 truyền thụ cho hắn.
"Tra lão bản đã nói với các ngươi về chuyện của 'Viên Kích thuật' rồi chứ?" Chu Tây Vũ nhìn chằm chằm Giang Lưu — trong lúc so tài, hắn đã nhận ra trên người đối phương có loại công phu tương tự như nhật luyện và nguyệt luyện.
"Đã nói rồi."
Giang Lưu gật đầu, cũng hiểu được sự nghi hoặc của Chu Tây Vũ: "Có điều, dấu vết nhật luyện và nguyệt luyện trên người ta không giống Viên Kích thuật cho lắm, mà bắt nguồn từ một bức 'Viên hầu quan nhật nguyệt đồ'. Ta mất một năm trời mới lĩnh ngộ ra được một môn 'Nhật nguyệt xuân thu quyết' từ trong đó, có thể luyện đôi mắt, nhờ vậy nhìn thấu vầng trăng bạc, quan sát được ánh dương vàng. Từ đó, trong lúc tu trì có thể hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa để tu hành, nguyệt hoa khai phá tiềm năng, còn nhật tinh bồi đắp sinh cơ."