Bị Bành Càn Ngô mắng mỏ một trận, Bành Thất Tử vẫn giữ thói cợt nhả lêu lổng, tiện tay lấy chút tiền bạc trong nhà rồi lại chuồn ra ngoài.
Trong mắt chúng đệ tử Thái Cực môn, đây chính là ví dụ điển hình cho câu "hổ phụ sinh khuyển tử"!
Trong bảy người con trai của Bành Càn Ngô, Bành Thất Tử là kẻ bất tài nhất. Hắn lười biếng luyện công, suốt ngày chỉ biết dạo phố trêu chim, thưởng hoa ghẹo nguyệt——
Thực sự khiến bọn họ vô cùng ghen tị!
Thế nhưng, sau khi Bành Thất Tử ra khỏi cửa, hòa vào đám đông rồi lẩn khuất trong ngõ hẻm, bước chân của hắn thoắt cái đã chuyển từ phù phiếm sang trầm ổn. Bờ vai nhấp nhô, mũi chân điểm nhẹ xuống đất, kình lực lưu chuyển khắp toàn thân. Hắn mượn lực đạp lên hai bờ tường trong ngõ, nhẹ nhàng vọt lên mái nhà. Hắn đưa mắt nhìn quanh, vừa thấy bóng dáng Triệu Tâm Xuyên đã lập tức bám theo.