"Sư huynh!"
"Sư phụ!"
"Môn trưởng!"
Mọi người không đáp, đều giống như Lý Mộ Huyền phủ phục trên đất, không đưa ra lựa chọn mà chỉ cầu xin Tả Nhược Đồng vận chuyển huyền công thêm lần nữa.
Duy chỉ có Lục Cẩn run rẩy đứng dậy. Nơi khóe mắt hằn lên hai vệt lệ, hắn há miệng muốn nói điều gì đó, nhưng vì toàn thân run rẩy nên chẳng thể thốt ra dù chỉ một chữ.