Vừa xuống khỏi Bình sơn, lão Thục Miêu rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Lão ngoảnh đầu nhìn lại ngọn núi cao ngất nghểu như sắp đổ sụp kia, không khỏi rùng mình một cái.
"Ngươi nhát gan quá rồi đấy?"
Thấy bộ dạng thảm hại của lão, Lý Mộ Huyền dù biết thể lực người thường chẳng thể sánh bằng dị nhân, lúc này cũng không nhịn được lên tiếng châm chọc: "Người bản địa quanh năm bám trụ chốn rừng thiêng nước độc như ngươi, ít nhiều gì cũng phải am hiểu về độc vật trong núi chứ, cớ sao phải sợ đến mức này?"
"Thiếu hiệp, ngài nói thế oan cho ta quá, biết rõ chủng loại độc trùng đâu có nghĩa là đối phó được chúng."
Đã rời khỏi Bình sơn, lại thoát khỏi đám người Trần Ngọc Lâu và La Lão Oai, tâm trạng căng thẳng của lão Thục Miêu rốt cuộc cũng buông lỏng đôi chút. Lão thậm chí còn biết nói đùa: "Hơn nữa, so với độc trùng mãnh thú trong núi, ta còn sợ đám thổ phỉ quân phiệt kia hơn. Bị độc trùng cắn thì chỉ đành tự nhận xui xẻo, chứ nếu rơi vào tay lũ cầm thú đó, sống chết đâu còn do mình quyết định!"