"Bình tĩnh lại."
Lục Cẩn kéo Lý Mộ Huyền đang chực chờ ra tay lại, ghé sát tai gã, thì thầm: "Trừ phi lão ra tay trước, bằng không chúng ta tuyệt đối không thể khinh cử vọng động."
"Chết tiệt!"
Lý Mộ Huyền chợt nhận ra, ở điểm này, người của Toàn Tính hành sự tự do hơn hẳn, danh môn chính phái ngược lại cứ bị gò bó, trói buộc.
Mấy ngày trước, tuy gã cũng dùng năng lực dạy dỗ Nhâm Uy, nhưng đó là làm trong tối. Thậm chí nếu xét kỹ lại, vì Nhâm Uy không hề hấn gì, nên cùng lắm chỉ được coi là một trò đùa dai vô thưởng vô phạt.