“Chính là ở quanh đây thôi, ta tuyệt đối không nhớ lầm!”
Trên ngọn núi lớn, hắc đồng chúc đài thề thốt chắc nịch. Đứng cạnh nó là Bách Minh chân quân, cả hai tới đây để tầm bảo!
“Nhưng nơi này hình như chẳng có gì cả? Liệu ngươi có nhớ nhầm không...” Bách Minh chân quân nghi hoặc hỏi.
“Không thể nào, ta không nhớ lầm đâu!”
Giọng điệu của hắc đồng chúc đài vô cùng kiên quyết. Kể từ khi Chương Văn gom đủ các bộ phận, ký ức của nó vẫn luôn dần khôi phục, nhưng lại rất hỗn loạn, chẳng rõ đầu đuôi. Mãi cho đến đợt thiên biến dạo trước, nó mới hoàn toàn sắp xếp lại chuỗi ký ức của mình.