Đây là lần đầu tiên Hoắc Uyên nhận ra thực lực của bản thân lại mạnh mẽ đến thế.
Lúc này ý thức của hắn rất tỉnh táo, có thể cảm nhận vô cùng rõ ràng từng sự biến hóa trong cơ thể. Hắn dám khẳng định vị huấn luyện quan này không hề dùng thêm bất kỳ thủ đoạn phụ trợ nào khác, chiến lực bộc phát hiện tại hoàn toàn bắt nguồn từ chính bản thân hắn.
Cách đối phương vận dụng sức mạnh quả thực tuyệt diệu, cùng một loại thủ đoạn, nhưng qua tay y thì uy lực lại tăng lên thêm một bậc.
Nhìn thủ đoạn của mình được đối phương thi triển ra đủ loại biến hóa, ban đầu Hoắc Uyên vô cùng khiếp sợ, sau đó bắt đầu chú tâm học hỏi.
Bầy thú mà Chương Văn dẫn dụ tới lần này nguy hiểm hơn hẳn. Hắn điều khiển ba bộ nhục thân của Hoắc Uyên, phối hợp cùng chiến trận, tả xung hữu đột giữa bầy thú, nhưng rất nhanh đã để lộ vẻ mệt mỏi. Nhục thân này rốt cuộc không phải của hắn, căn bản không thể chịu đựng nổi mức độ tiêu hao khổng lồ đến vậy.