Chương Văn đã sớm phát giác ra thủ đoạn âm thầm truyền âm của nam tử tóc vàng.
Tuy hắn hơi tò mò rốt cuộc nam tử tóc vàng đã nói gì mà khiến nhiều người đột nhiên nảy sinh ác ý với mình như vậy, nhưng hắn không hề vội. Dù sao người cũng đã nằm trong tay, đến lúc đó từ từ thẩm vấn cũng được. Điều hắn quan tâm hơn lúc này là làm sao moi được lợi ích từ đám người kia.
Cái trò tìm được cớ để quang minh chính đại cướp bóc thế này, Chương Văn vô cùng thích thú. Chưa bàn đến chuyện thu được bao nhiêu lợi ích, chỉ riêng quá trình thôi cũng đủ khiến hắn sảng khoái cả thể xác lẫn tinh thần.
Uy thế từ một quyền đánh chết tên tráng hán mang lại sự chấn nhiếp cực lớn, nam tử áo trắng bị Chương Văn nhìn chằm chằm cảm thấy áp lực nặng nề.
Trong mắt nam tử áo trắng, Chương Văn không chỉ có thực lực cường đại mà phong cách hành sự còn vô cùng bá đạo, ngang tàng không kiêng nể ai. Ngay cả danh tiếng Đông Quách gia cũng chẳng thể khiến Chương Văn nương tay, vậy thì cái "danh tiếng" của thế lực đứng sau hắn mang ra cũng vô dụng. Hắn cắn răng bước tới, miệng khẽ há, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì nữ tử phía sau đã lên tiếng trước: