"Ngươi đang hỏi thừa đấy à?"
Lâm Lệ liếc Bội Văn một cái, giọng điệu trở nên nghiêm túc, nói:
"Cực kỳ xa. Quan trọng nhất là lớp người năm xưa đến đây đều đã chết sạch, ta chỉ biết được phương hướng đại khái mà thôi. Trong tình cảnh không có người dẫn đường, các ngươi muốn xuyên qua đó là chuyện tuyệt đối không thể nào, khả năng cao là sẽ lạc đường!"
"Đúng vậy, ta biết ngươi nhớ nhà, nhưng ta khuyên ngươi đừng nên nóng vội." Thần Uy ở bên cạnh cũng gật đầu phụ họa.
"Yên tâm, ta không ngu đến thế đâu. Muốn về thì chắc chắn phải chuẩn bị đầy đủ. Vả lại, ta dò hỏi mấy chuyện này cũng chẳng phải vì bản thân muốn về, chẳng qua định đến lúc đó kể lại cho công tử nghe mà thôi. Cụ thể có về hay không, khi nào về, còn phải xem ý của công tử, ta thì sao cũng được. Ngươi có muốn về không, trư huynh?"