Bàn tay bao phủ kim quang của Chương Văn dừng lại ngay trước mặt Đàm Ngọc Đồng, không thực sự vỗ xuống. Hắn làm vậy chỉ để dọa Đàm Ngọc Đồng mà thôi.
"Ngươi dám!!"
Hai tên hộ vệ giáp sau lưng Đàm Ngọc Đồng không hẹn mà cùng bước lên. Trong lòng bọn gã vừa phẫn nộ lại vừa kinh hãi, bởi lẽ cả hai hoàn toàn không nắm bắt được động tác của Chương Văn. Đến khi kịp phản ứng, bàn tay của hắn đã dừng ngay sát mặt Đàm Ngọc Đồng rồi.
"Dừng tay, Chương Văn tiền bối chỉ đùa chút thôi."
Đàm Ngọc Đồng ngăn hai tên hộ vệ giáp lại, thần sắc điềm tĩnh nói với Chương Văn: "Vãn bối vừa rồi ăn nói có hơi thẳng thắn, nhưng tiền bối cũng đâu đến mức phải dọa ta như vậy chứ?"