Trong phòng, ý thức của Đàm Lâm sau một thời gian dài hôn mê đang dần dần tỉnh lại. Một hình ảnh xẹt qua trong đầu khiến cơ thể hắn run lên bần bật, triệt để bừng tỉnh.
Hắn theo bản năng đánh giá xung quanh, phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng.
Kẻ hung ác kia không có mặt, nhưng cách đó không xa lại có một nam tử trẻ tuổi mà hắn chưa từng gặp mặt đang ngồi xếp bằng.
Ta đang ở đâu đây?
Trong lòng Đàm Lâm sinh nghi, đồng thời cảm thấy góc nhìn lúc này có chút kỳ lạ. Hắn theo bản năng muốn ngồi dậy, nhưng lúc này mới phát hiện bản thân đã không còn cảm nhận được sự tồn tại của đôi chân nữa. Không đúng, ngay cả đôi tay cũng...!