"Ta thật sự hơi bái phục ngươi rồi đấy, ngay cả nhân vật cỡ đó mà cũng kết giao được!"
Trong xe ngựa, Thần Uy ném cho Bội Văn một ánh mắt đầy thán phục. Đến tận bây giờ, hắn vẫn không tài nào hiểu nổi Bội Văn làm cách nào mà kết bạn được với Lâm Lệ. Đâu chỉ riêng Lâm Lệ, ngay cả binh lính giữ thành, ông chủ quán rượu, thậm chí là cả chủ nhà trọ của bọn họ nữa!
Những người này chỉ mới trò chuyện với Bội Văn dăm ba câu đã đột nhiên trở nên thân thiết. Sự thay đổi này thực sự quá đỗi bất ngờ, dù sao một kẻ chứng kiến từ đầu đến cuối như hắn cũng chẳng thể nào lý giải nổi.
"Đây là thiên phú, ngươi không học được đâu~"
Bội Văn nằm ngả ngớn trên xe ngựa, cười hì hì. Về khoản này, hắn quả thực rất đỗi tự hào. Từ nhỏ hắn đã rời nhà phiêu bạt, từng gặp gỡ đủ mọi hạng người. Không dám nói là tất cả, nhưng với đa số, chỉ cần thông qua lời nói và cử chỉ, hắn có thể lập tức nắm bắt được đặc điểm tính cách của đối phương. Sau đó, hắn sẽ tỏ ra vô cùng "thấu hiểu" người ta, thế là độ hảo cảm cứ vậy mà tăng lên vùn vụt.