Trên môi Chương Văn nở nụ cười nhạt, hắn hững hờ lên tiếng: "Chư vị muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, chẳng lẽ ta đây không cần thể diện sao?"
"Đạo hữu có ý gì?"
Đám kiếm tu vừa quay lưng rời đi đầu tiên nhao nhao rút kiếm, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Chương Văn.
"Lần này quả thực là chúng ta đã quấy rầy đạo hữu, nhưng đạo hữu ăn nói cũng nên chú ý một chút!" Người phụ nữ trung niên đứng cạnh hoàng kim mã xa lạnh lùng cất giọng.
Nàng thừa nhận Chương Văn rất mạnh, nhưng điều đó không có nghĩa hắn được phép dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với bọn họ. Khắp Lạc Nhật bình nguyên này, làm gì có tam thứ tu hành giả nào dám tỏ thái độ như vậy với họ!