Tu tiên không phải là thái thượng vong tình, cũng chẳng phải đoạn tình tuyệt ái.
Mà là dục vọng lớn hơn, khao khát nhiều hơn.
Bậc đế vương phàm trần khao khát quyền lực, say mê mỹ sắc, mộng xưng bá thiên hạ, chung quy cũng chỉ duy trì được mấy chục năm ngắn ngủi mà thôi.
Nhưng tu tiên giả không chỉ muốn quyền lực, mỹ sắc hay xưng bá thiên hạ, mà còn muốn trường sinh bất tử, muốn duy trì sự hưởng thụ và quyền lực ấy mãi mãi.
Bản chất của tu tiên xưa nay chưa từng là cưỡi hạc tiêu dao, ngự kiếm phi hành, đạo pháp tự nhiên hay tự tại thong dong, mà chính là dục vọng trần trụi cùng sự chém giết tranh đoạt.