Phượng Lăng Yên nghe vậy, mặc nhiên không nói.
Tu vi đã đạt tới cảnh giới như hai người họ, gió thu chưa động ve đã ngân.
"Họa loạn sớm muộn gì cũng tới, có lẽ còn xa vời vợi, cũng có lẽ ngay trước mắt. Có thể là mười vạn năm sau, có thể là một vạn năm sau, cũng có thể là mấy chục năm sau, mười năm sau, hoặc thậm chí là ngày mai... Tất cả đều là ẩn số."
Phượng Lăng Yên thầm thở dài, trong lòng vẫn tràn ngập bao nỗi băn khoăn. Nhưng chặng đường tương lai dù xa đến đâu, thì trước mắt vẫn phải lo cho trọn vẹn hiện tại.Trong lòng còn do dự, nàng lập tức đánh thức Ninh Tuyết để hỏi ý kiến.
Ninh Tuyết từ từ tỉnh lại, khẽ nói: "Ngươi cứ đi cùng ca ca vào trong là được."