Trong chớp mắt, nhân đao hợp nhất, cửu sắc thần đao ầm ầm chém xuống, vô cùng hung mãnh và bá đạo.
Đôi mắt Phượng Lăng Yên chợt sáng lên. Từ trong một đao này, nàng cảm nhận được sát cơ lẫm liệt, nhưng sâu tận đáy lòng lại dâng lên vài phần hưng phấn, sảng khoái.
"Phải như vậy chứ, có thế mới tận hứng!"
Khóe môi nàng thoáng nét cười, không tránh cũng chẳng né, mặc cho đao thế ép thẳng đến trước mặt. Ngay sau đó, nàng vươn bàn tay ngọc ngà trắng muốt, lăng không cản ngang.
Bàn tay ngọc thon dài biến hóa khôn lường, di chuyển linh hoạt tựa giao long uốn lượn, tay không đỡ lấy một đao này.