Trong lòng Ninh Phàm luôn căng như dây đàn, tựa hồ trời sắp sập xuống, có kẻ gian muốn hãm hại, cảm giác nguy cơ luôn như hình với bóng.
Kỳ ngộ trên đời, vốn chẳng phải cứ ngồi yên trong nhà là có của trên trời rơi xuống, bảo vật tự rớt trúng đầu.
Muốn tìm cơ duyên thì phải bước ra ngoài, đi rèn luyện, đi bôn ba xông pha.
Đi càng nhiều, trải nghiệm càng lắm, bảo vật và kỳ ngộ mới thực sự đến với mình.
Tự giam mình một góc, rốt cuộc cũng chỉ là ngõ cụt.