“Ngươi đã thành đế quân rồi.”
Phù Dung tiên tử nghe vậy, trên mặt chẳng có lấy nửa phần bi thương, ngược lại còn xẹt qua một tia phấn chấn khó giấu.
“Không phải vậy đâu, ta vẫn đang ở Độ Kiếp sơ kỳ, chẳng qua may mắn chém giết được Phần Thiên đế quân, trong đó có rất nhiều yếu tố ngẫu nhiên.”
Ninh Phàm bình thản đáp: “Đại tâm ma thuật của ta lúc linh lúc không, lần tới có phát huy tác dụng hay không vẫn còn chưa biết được.”
“Ha ha, nhưng Phần Thiên đế quân rốt cuộc vẫn bỏ mạng dưới tay ngươi, đây là sự thật như đinh đóng cột. Ngươi bây giờ đã có chiến lực cấp đế quân, tự nhiên sẽ mang uy nghiêm của đế quân.”