“Ta há có thể vì tư oán cá nhân, không màng đến an nguy của tông môn mà ra tay với mẫu tộc của Sở hầu kia chứ?”
“Làm vậy thì có lợi ích gì cho ta, cho Bách Hoa cốc? Chuyện này rõ ràng là có kẻ mượn cơ hội hãm hại!”
“Mong tông chủ minh xét!”
Lúc này, trong lòng thất trưởng lão thật sự cảm thấy oan ức hơn cả Đậu Nga.
Đồ đệ của lão bị giết, lão chẳng dám tìm Lý gia báo thù, để xả giận cũng chỉ dám lén buông vài lời mạnh miệng, sao cái oan ức tày đình này lại giáng xuống đầu lão chứ?