"Nham Khôi, ngươi từng bảo sẽ cho ta thấy, giữa thần phủ với nhau cũng có sự chênh lệch..."
Lão khẽ cười, nhìn Nham Khôi vừa đứt một cánh tay, trán vã mồ hôi lạnh, giọng điệu có phần cợt nhả: "Ừm... chênh lệch giữa ngươi và ta, quả thực rất lớn."
Giết người tru tâm.
"Ngươi!!!"
Nham Khôi ngẩng phắt lên, gương mặt vốn tái nhợt vì mất máu và đau đớn kịch liệt thoắt cái đã đỏ lựng rồi tím bầm lại, hai mắt vằn vện tơ máu, tưởng chừng sắp rỉ ra ngoài.