"Tướng gia, Tướng gia, xảy ra chuyện rồi."
Một giọng nói hoảng loạn từ đằng xa vọng tới.
Đó là tiếng của Văn Phúc, quản gia tướng phủ.
Văn Trọng liếc mắt ra hiệu với người thanh niên kia, gã gật đầu, thân ảnh chớp mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.
Văn Trọng ngước mắt nhìn ra ngoài hoa viên.