Nguyệt Nương phiêu bạt giang hồ bấy nhiêu năm, dạng mỹ nhân nào mà chưa từng gặp qua. Chỉ nói riêng Huyễn Tình cốc nơi nàng xuất thân, người trong cốc cũng toàn là mỹ nhân nhất đẳng.
Nhưng người có thể làm lay động lòng người chỉ qua một cái nhíu mày, một nụ cười như nữ tử trước mắt này, quả thực là bình sinh mới gặp lần đầu.
Nguyệt Nương đè xuống sự kinh ngạc trong lòng, trên mặt nở nụ cười ấm áp tựa gió xuân: "Đi ngang qua chốn này, nghe đồn trong thôn có một vị cô nương dung nhan tuyệt thế, khuynh quốc khuynh thành, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền."
Thiếu nữ nghe vậy, đôi gò má trắng nõn thoáng ửng hồng. Nàng ngượng ngùng cúi đầu: "Tỷ tỷ nói đùa rồi, thôn cô chốn sơn dã thô bỉ vụng về, sao xứng nhận lời tán dương cỡ này của tỷ tỷ."
"Muội tên là gì?"