Từ trong viện chữ Thiên vọng ra chất giọng biếng nhác nhưng không kém phần mị hoặc của Nguyệt Nương.
Gã mặt sẹo nghe vậy lập tức thu đao, lùi lại một bước, khom người đáp: "Rõ."
Đồng thời, trong lòng gã cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tử đệ Lý gia, gã đắc tội không nổi, nhưng vị đang ngồi bên trong kia thì chưa chắc. Nàng chính là tồn tại mà ngay cả đông đảo trưởng lão Lý gia cũng phải nể mặt ba phần.
Gã ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Hồ Bưu: "Cho người của ngươi thời gian một khắc để gọi tên muội phu kia đến đây. Nếu hắn không tới, đừng trách đao trong tay ta vô tình."