Giữa Thanh Hòa sơn mạch, một con Tiêm Nha liêu trư cao chừng vài trượng phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi ầm ầm ngã gục xuống đất. Nó co giật thêm vài cái rồi tắt thở hoàn toàn.
Một thiếu niên mặc võ bào màu đen, làn da màu đồng cổ sải bước tiến lên. Cậu rút thanh đao đang cắm ngập trên cổ họng con Tiêm Nha liêu trư ra, hơi thất vọng lắc đầu lẩm bẩm: "Quá yếu! Uổng công có thực lực nhục thân đại viên mãn, gân cốt da thịt rèn luyện cũng coi như tới nơi tới chốn, nhưng sát tính và hung khí cỡ này thì căn bản chẳng mang lại cho ta chút áp lực nào."
Thiếu niên này chính là Lý Hưng Tông, người vừa học nghệ từ Phong Sơn trở về.
Nửa năm trước, khi còn ở Phong Sơn, cậu đã bước vào cảnh giới nhục thân đại viên mãn. Vốn dĩ, cậu có thể thừa thắng xông lên, mượn dược lực của khí huyết đan để ngưng luyện khí huyết, một mạch đột phá lên khí huyết cảnh.
Thế nhưng cậu hiểu rõ, trên con đường tu hành, căn cơ là thứ quan trọng nhất. Nếu nóng lòng đột phá, tuy trong thời gian ngắn có thể đổi lấy sức mạnh to lớn, nhưng về lâu dài rất dễ hạn chế tiềm năng phát triển sau này.