Thế rồi, gã lại một lần nữa nghe thấy thanh âm đạo luận lạnh lẽo kia vang lên:
"Kim của địa âm, thích nước tràn đầy, dương thủy có dư, nhuận đất dưỡng kim... Đạo hữu, địa âm kim có thể sinh thiên dương thủy, từ chối cũng không phải là chuyện tốt đâu."
Oanh long!
Một câu đạo luận, phối hợp với hoàn cảnh thiên địa lúc này, tức khắc đánh nát ảo tưởng phong bế pháp thể của Đào Thiếu Bá. Khí tượng toàn thân gã cũng tuôn trào ra ngoài hệt như Tố Phách tiên tử!Tuyệt đối không thể để Vương Bình tiếp tục nói thêm nữa —— mãi đến tận lúc này, Cảnh Lang mới rốt cuộc sinh ra vài phần cảm giác cấp bách. Đạo hạnh mà Vương Bình phô diễn từ đầu đến giờ đã khoa trương đến mức khó tin, hơn nữa chiêu nào cũng đánh trúng chỗ hiểm thất thốn, nhắm chuẩn xác vào đạo cơ của bọn họ, liên tiếp đẩy từng người vào vòng nguy hiểm.
‘Đây rốt cuộc là thủ đoạn gì!?’