Lời lão hoàng đế vừa dứt, dị tượng lập tức xuất hiện.
Đập vào mắt là cảnh vòm Thái Miếu bắt đầu rỉ máu. Những giọt máu đỏ tươi to bằng hạt đậu, vậy mà trong lúc rơi xuống lại ngưng kết, đến khi chạm đất đã chuyển sang màu xanh xám - thứ màu sắc chỉ xuất hiện khi lôi bạo dồn nén thành biển mây.
"Tí tách."
Máu nện xuống nền gạch Thái Miếu nhưng không hề văng tung tóe, mà dựng đứng lên như một thanh kiếm. Rồi đến giọt thứ hai, nối tiếp là giọt thứ ba.
Trong chớp mắt, những giọt máu đã hóa thành cơn mưa máu. Chúng trút xuống mặt đất, phát ra những âm thanh râm ran tựa như tiếng móng tay cào trên mặt kính, lại giống như có thứ gì đó đang bò trườn. Trong không khí cũng thoang thoảng một mùi tanh ngọt khó tả, hơi giống mùi nhang đèn, lại ngai ngái như mùi đồ vật cháy khét.