[Chứng Đạo sơn].
Gọi là núi nhưng lại chẳng nằm trên mặt đất, thậm chí chẳng có hình thù của một ngọn núi. Nó chỉ là một vệt sáng hình vòng cung như vầng trăng khuyết, tựa như một vết nứt vắt ngang vòm trời mênh mông.
Xoay quanh vết nứt ấy là muôn vàn dị tượng địa, thủy, phong, hỏa luân chuyển, lộng lẫy vô ngần, hoa quang biến ảo. Xung quanh đó là đủ loại phi thuyền, điện vũ của các tu sĩ đến xông [Chứng Đạo sơn]. Ngoài ra, ở vòng ngoài còn có vô số tu sĩ vây quanh, dựng lên đủ loại Viên Quang kính.
Đây chính là cảnh tượng đập vào mắt Vương Bình sau khi hắn đặt chân đến nơi này.
"Những thứ kia là...?"