"Thiên địa nhị thập tứ khí..."
Vương Bình phóng tầm mắt ra xa. Nơi khí ngưng tụ, mắt thường khó thấy, linh thức không dò ra được, chỉ có thông qua tâm viên đã hoàn thành trừu khảm điền ly mới có thể nhìn rõ chân dung.
Nhìn thì nhìn thấy đấy, nhưng thiên địa chi khí mang đủ loại màu sắc, huyền diệu vô cùng. Hắn chỉ là một tiểu tu sĩ Độ Kiếp nhất trọng, nhìn vào chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng, căn bản không nhìn ra các luồng khí khác nhau đại diện cho điều gì, càng khỏi phải bàn đến chuyện phân biệt xem luồng khí nào mới phù hợp với bản thân để dùng cho việc đề luyện pháp lực.
Cũng may, lúc này hắn không hề đơn độc.
Tuy hắn phân biệt không rõ, nhưng ba vị tản tiên của Thiết Thành sơn lại là người từng trải. Rất nhanh, họ đã giúp hắn tìm ra luồng khí mà mình từng mượn dùng khi luyện thành pháp lực.