Thiết Thành sơn, đại điện trên đỉnh núi.
Nơi này ẩn sâu trong mây mù, nằm ở vị trí cao nhất của toàn bộ Thiết Thành sơn. Từ trên nhìn xuống, vừa vặn có thể thấy rõ hai mươi tư hố chôn muôn người được xây dựng bao quanh ngọn núi.
Bên trong đại điện, đèn u lửa ám, hàn khí rợn người, chễm chệ đặt ba cỗ quan tài. Nắp quan tài đã mở, để lộ ra ba bóng người da dẻ trắng bệch. Bọn họ đều đang ngồi khoanh chân nhập định, kẻ bấm quyết, người bắt ấn. Linh thức bàng bạc như biển khơi giao thoa trong đại điện, truyền âm trao đổi với nhau:
"Hai vị sư đệ, hôm nay ta đột nhiên cảm thấy tâm thần bất an."
"Đệ cũng vậy, chẳng hiểu sao thức hải lại khó bề an ổn. Đệ đã thử bói một quẻ, nhưng chỉ thấy một mảnh mờ mịt... Bình thường tuyệt đối không có dị trạng này."