Ngoài cửa khuê phòng vang lên một tiếng "xoảng" khe khẽ.
Tiếng rên của Trần Lạc Yến bỗng im bặt, đôi mắt đẹp vốn đang nhắm hờ lập tức trợn tròn. Nàng sực tỉnh, giương mắt nhìn chằm chằm về phía cửa phòng.
Nơi đó, Tô phu nhân đang đứng ngây ra như phỗng.
"Khoan đã đường tỷ, không phải như tỷ nghĩ đâu, tỷ nghe muội giải thích đã!"
Trần Lạc Yến lập tức bộc phát linh thức đẩy Vương Bình ra, toan ngồi dậy, nhưng khi cúi xuống nhìn bộ pháp y rách bươm trên người mình, nàng lại càng thêm cuống cuồng.