"........"
Giây phút này, Thân Hầu rơi vào trạng thái mờ mịt chưa từng có, nhất thời chẳng còn biết trời trăng là gì, thậm chí nghi ngờ không biết bản thân có phải đang nằm mơ hay không.
Gã luyện võ đến nay đã ngót nghét ba mươi năm.
Từ khi được Thủ tọa coi trọng, trúng tuyển vào Cung Phụng đường, cho tới mười năm khổ luyện, một trận chiến đoạt lấy danh hiệu 【Thân Hầu】, gã vẫn luôn là thiên kiêu trong mắt tất cả mọi người.
Gã từng nghĩ rằng một cuốn 【Thập tam thái bảo hoành luyện ngạnh khí công】 bất nhập lưu cỏn con, luyện tập có lẽ chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Thế nhưng việc nhỏ này gã làm ròng rã suốt ba mươi năm, rốt cuộc cũng chỉ suýt soát luyện thành chín môn, khoảng cách đến môn thứ mười vẫn còn xa vời vợi.