"Mạt tướng Ngô Tân Thái, tham kiến Giám quân đại nhân."
Trước cổng Huyền Giáp doanh, Vương Bình đánh giá vị võ tướng nai nịt gọn gàng, tay lăm lăm binh khí trước mặt, sau đó dời tầm mắt, nhìn về phía doanh trại nguy nga phía trước.
Quả là lợi hại.
Trong mắt Vương Bình, thực lực của vị võ tướng này không hề mạnh, cùng lắm chỉ là một nội kình võ sư, thế nhưng trên người hắn lại toát ra một luồng "thế" khó tả.
Nếu tĩnh tâm lắng nghe, sẽ nhận ra luồng "thế" này bắt nguồn từ doanh trại phía sau hắn. Hơn năm trăm con người hô hấp như một, tĩnh lặng mà ẩn chứa sức mạnh tựa phong lôi, dường như đây không phải quân doanh, mà là một con cự thú hoang cổ đang phủ phục trên mặt đất, cuối cùng thậm chí còn hóa thành ảo ảnh trong mắt hắn.