Theo lời Lưu Sơn Dân, mấy thứ này ở bên Kazakhstan phần lớn đều bị tháo dỡ đem bán đồng nát, nên hắn dứt khoát gom luôn một mẻ chở về đây. Bên mình dùng được thì dùng, không thì bán lại cũng chẳng sao.
Lưu Sơn Dân cảm thán: "Bên đó có mấy căn cứ quân sự bị bỏ hoang luôn, cả đống trang thiết bị quân sự cũ cứ vứt chỏng chơ ngoài trời. Xe tăng, xe bọc thép, xe chuyên dụng, nhiều thứ cuối cùng cũng thành đống sắt vụn hết.
Mấy món này mà chở thẳng được về nước mình thì ngon quá. Chỉ kẹt nỗi có thứ mang về được, có thứ lại bị cấm ở cửa khẩu. Hơn nữa, mấy linh kiện vũ khí quan trọng bên trong đều bị tháo sạch rồi, muốn vận hành cũng khó."
Lý Long khá tò mò nên hỏi han thêm vài câu. Hắn nhớ trước kia từng đọc tin tức trên báo đài về mấy nhà máy sản xuất thiết bị, thậm chí còn nghe nói có người chuyên đánh quả mảng này. Bọn họ thu mua đồ trong các căn cứ quân sự của Liên Xô cũ dưới mác đồng nát, rồi chở về nước bán lại theo giá phế liệu, thế mà cũng thành mối làm ăn béo bở.
Lưu Sơn Dân đang vội, bàn giao hàng hóa cho Lý Long xong là lái xe đi Ô Thành ngay. Lúc chuẩn bị đi, hắn dặn dò: