Nghe vậy, Mã Hồng Mai và Đặng Quế Lan đang ngồi ăn ở bàn bên cạnh vui ra mặt. Khách ăn ngon miệng lại còn khen ngợi, đó chính là sự công nhận lớn nhất cho công sức bếp núc của các cô.
Một nam đồng chí khác sành ăn hơn tiếp lời: "Không chỉ nấu ngon mà nguyên liệu cũng xịn nữa. Mọi người nghĩ xem, cá vừa vớt từ hồ lên, còn tươi rói đã làm sạch rồi cho vào nồi kho luôn, chắc chắn phải ngon hơn cá để cả ngày rồi mới nấu chứ.
Chúng ta hôm nay đúng là có lộc ăn. Mọi người thử món cỏ linh lăng trộn này xem, non mềm cực kỳ, hẹ cũng tươi rói. Ở thành phố bình thường làm gì có mà ăn, rau trồng trong nhà kính bón nhiều phân hóa học, tưới đẫm nước nên vị làm sao ngon bằng được."
Nghe họ vừa ăn vừa khen, Hứa Thành Quân đã bắt đầu tính xem lúc họ về thì nên biếu chút gì. Dù nhóm Lâm Triều Quân tỏ ra rất nguyên tắc, nhưng Hứa Thành Quân nghĩ, lúc về biếu chút đặc sản cây nhà lá vườn chắc cũng chẳng tính là vi phạm kỷ luật đâu nhỉ?
Cùng lắm thì thu chút tiền tượng trưng vậy, dẫu sao người ta cũng bỏ công bỏ sức thật. Suốt cả buổi sáng đi theo bám sát lúc họ đo đạc đất đai, Hứa Thành Quân thấy các thành viên tổ công tác vừa phải động chân động tay vừa phải vắt óc suy nghĩ, quả thực chẳng dễ dàng gì. Dân thành phố sức vóc không thể bằng lão nông như hắn, nhưng người ta làm việc rất nghiêm túc, thái độ không hề qua loa, chỉ riêng điểm này thôi thì biếu chút đồ cũng đáng.