Cứ đến đợt đầu xuân nạo vét mương, cắt cỏ ở dải cây chắn gió, chỉ cần đi làm là mỗi người được nhận 200 tệ một ngày. Người ở các thôn khác ghen tị đỏ cả mắt nhưng đành chịu, chẳng thể nào so bì được. Chỉ nội điểm này thôi cũng đủ để đại đa số dân làng hết sức nể phục thôn trưởng.
Nghe Mã Hồng Mai phân tích vậy, mấy chị em khác mới vỡ lẽ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, việc người ta chủ động sang phụ giúp thế này đã là điều mà khối người không làm được rồi.
Trong thôn tuy có trụ sở đội, nhưng diện tích lại hơi nhỏ. Vì thế, sau khi nhóm Lý Long xây xong khoảnh sân lớn của Hợp tác xã, rất nhiều hoạt động tập thể của thôn đều được chuyển sang tổ chức tại đây.
Lý Long còn nửa đùa nửa thật gợi ý với Hứa Thành Quân rằng, đợi dự án lần này chốt xong, thôn có thể trích ra một phần kinh phí để xây một trụ sở đội và phòng sinh hoạt văn hóa to hơn một chút, đỡ cho việc lần nào cũng phải mượn sân Hợp tác xã.
Nghe Lý Long nhắc đến chuyện này, Hứa Thành Quân mặt dày tỉnh bơ, chẳng thèm đỏ mặt lấy một cái, đáp: "Hợp tác xã cũng là của thôn, mượn dùng một chút là chuyện bình thường. Dùng cái sân này coi như là báo đáp cho việc thôn đã tạo bao nhiêu điều kiện thuận lợi cho Hợp tác xã đi." Lý Long thực sự bái phục độ mặt dày của Hứa Thành Quân, đổi lại là hắn thì chưa chắc đã thốt ra được câu đó.