Trong lúc ăn cơm, Lý Kiến Quốc bảo Lương Văn Ngọc: "Bên thôn cậu không xin được trợ cấp cải tạo hệ thống tưới nhỏ giọt thì tự mình bỏ vốn ra làm trước đi. Thầu thêm ít đất dự phòng của thôn vào, làm tầm hai ba trăm mẫu.
Như thế thì xây một cái trạm bơm, một cái bể lọc, cộng thêm việc thôn cậu tưới tiêu bằng nước giếng khoan sẵn rồi, cậu chỉ việc tự lái máy kéo đi san phẳng đất đai là ổn.
Trồng bông tưới nhỏ giọt cho năng suất cao, tuy hơi tốn công một chút, nhưng làm chừng một hai năm là gần như thu hồi vốn, về sau cứ thế mà xài thôi. Mình đã có cách làm hay thì phải bắt tay vào làm sớm, đừng có do dự.
Cậu là bí thư chi đoàn, vừa hay có thể đi đầu làm gương trong thôn. Làm được như thế, nhà mình sống sung túc hơn, người khác cũng có thể noi theo cậu cùng làm, lại còn trở thành tấm gương sáng. Cậu xem, Tiểu Long ở thôn mình chính là như vậy đấy.
Nói thật nhé, trước đây người ta coi thường nó, mấy việc nó làm cũng mất mặt lắm. Nhưng về sau nó càng làm càng khấm khá, nhất là từ hồi mở hợp tác xã với trạm thu mua, vai trò đầu tàu của nó mới bắt đầu phát huy rõ rệt.